25 tuổi, tôi tìm thấy ‘lối thoát’ cho sự nghiệp nhờ coaching

25 tuổi, giữa ngã tư đường và câu hỏi “Mình thực sự muốn gì?”

Có ai ở đây giống mình của vài năm về trước không? 25 tuổi, cầm trong tay tấm bằng đại học loại khá, một công việc “ổn định” với mức lương đủ để trả tiền nhà ở Sài Gòn, cà phê cuối tuần và thỉnh thoảng mua một món đồ mình thích. Về lý thuyết, đó là một cuộc sống mà nhiều người ao ước, là điều mà bố mẹ vẫn tự hào kể với hàng xóm. Nhưng thực tế, mỗi sáng thức dậy, âm thanh đầu tiên mình nghe không phải là tiếng chuông báo thức, mà là một tiếng thở dài.

Mình nhìn vào gương và không nhận ra cô gái trong đó nữa. Ánh mắt mệt mỏi, nụ cười gượng gạo. Cả thế giới dường như đang vận hành, chỉ riêng mình là đứng yên, lạc lõng giữa dòng người vội vã. Lướt mạng xã hội, thấy đứa bạn cấp ba mở tiệm bánh, đứa bạn đại học đi du lịch vòng quanh thế giới, đứa khác lại vừa được thăng chức. Áp lực đồng trang lứa như một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực. Và rồi câu hỏi lớn nhất, đáng sợ nhất cứ xoáy sâu vào tâm trí: “Rốt cuộc, mình thực sự muốn gì?”

Giữa lúc mông lung và bế tắc nhất, tôi đã tìm thấy một “kim chỉ nam” không ngờ tới, và đó là khởi đầu cho mọi sự thay đổi.

Cái bẫy “ổn định” và sự mệt mỏi vô hình

Công việc cũ của mình là một chuyên viên Marketing trong một agency lớn. Nghe có vẻ “oách” đúng không? Suốt ngày chạy deadline, gặp gỡ khách hàng, tham gia những sự kiện hoành tráng. Bố mẹ mình cực kỳ hài lòng, vì nó là một lựa chọn an toàn, được xã hội công nhận. Nhưng sâu thẳm bên trong, mình biết mình không thuộc về nơi này.

Những dấu hiệu “cháy âm ỉ” bắt đầu xuất hiện. Những buổi sáng Chủ nhật không còn là niềm vui, mà là nỗi ám ảnh vì biết rằng ngày mai lại là thứ Hai. Công việc trở thành một chuỗi lặp lại vô tận, không còn chút hứng thú nào để học hỏi điều mới. Mình bắt đầu nhìn đồng hồ nhiều hơn, đếm từng phút cho đến 5 giờ chiều. Tối về đến nhà, mình kiệt sức, không phải vì làm việc nặng, mà vì một sự mệt mỏi tinh thần không thể gọi tên. Cuối tuần chỉ muốn nằm bẹp trên giường, từ chối mọi cuộc hẹn.

Và rồi mình nhận ra một sự thật phũ phàng: “ổn định” không hề đồng nghĩa với “hạnh phúc”. Cái giá mình phải trả cho sự an toàn này, chính là đánh mất con người thật của mình, mỗi ngày một chút.

Giọt nước tràn ly – Khi khủng hoảng không chỉ là một từ “trendy”

Điểm bùng phát của mình đến vào một buổi chiều thứ Sáu. Sau khi trình bày một kế hoạch mà mình đã thức trắng mấy đêm để hoàn thành, sếp chỉ lạnh lùng buông một câu: “Cũng được, nhưng chưa có gì đột phá. Em cần sáng tạo hơn.” Câu nói đó, cộng với hình ảnh cô bạn thân vừa đăng story về workshop làm gốm mà cô ấy tự mở, đã khiến mọi thứ trong mình sụp đổ. Mình không thể trì hoãn được nữa.

Tối hôm đó, mình viết đơn xin nghỉ việc. Can đảm lắm, nhưng cũng sợ hãi tột cùng. Thừa nhận mình đã “chọn sai đường” ở tuổi 25 giống như một thất bại. Nỗi sợ lớn nhất không chỉ là bắt đầu lại từ con số không, mà còn là áp lực từ gia đình (“Nghỉ việc rồi lấy gì mà sống?”), áp lực tài chính khi các khoản tiết kiệm cứ vơi dần.

Mình đã thử mọi cách “truyền thống”: đọc sách self-help, xem video truyền cảm hứng trên YouTube, tâm sự với bạn bè. Nhưng tất cả những gì mình nhận được chỉ là những lời khuyên chung chung như “cứ làm điều mình thích đi”, “theo đuổi đam mê đi”. Nhưng… đam mê của mình là gì? Mình thích cái gì? Mình vẫn hoàn toàn bế tắc.

Gặp gỡ “người dẫn đường” – Coaching đã thay đổi cuộc chơi như thế nào?

Tình cờ, mình đọc được một bài chia sẻ về “khai vấn” (coaching). Lúc đầu mình cũng hoài nghi, nghĩ chắc lại là một hình thức “dạy đời” hay bán khóa học làm giàu gì đó thôi. Nhưng vì đã ở bước đường cùng, mình quyết định thử. Và đó là quyết định đúng đắn nhất cuộc đời mình.

Điều đầu tiên mình vỡ lẽ ra: Coach không cho bạn câu trả lời, họ giúp bạn đặt đúng câu hỏi để tự tìm ra câu trả lời của chính mình. Họ không phải là một chuyên gia tư vấn, mà là một người đồng hành, một tấm gương phản chiếu để bạn nhìn rõ hơn chính bản thân.

Quá trình khai vấn 1:1 đã thực sự thay đổi mọi thứ:

  • Hệ thống lại giá trị cốt lõi: Thay vì hỏi “Em muốn làm nghề gì?”, coach của mình hỏi: “Điều gì khiến em cảm thấy thực sự sống, chứ không chỉ tồn tại?”. Lần đầu tiên, mình nghiêm túc ngồi xuống và viết ra những gì quan trọng nhất với mình: sự tự do về thời gian, cơ hội được sáng tạo, được giúp đỡ người khác, và sự phát triển không ngừng. Hóa ra, “lương cao” không nằm trong top 5.
  • Nhìn nhận điểm mạnh/yếu một cách khách quan: Mình từng nghĩ mình là người thiếu quyết đoán. Nhưng qua những câu hỏi của coach, mình nhận ra mình thực ra là người có khả năng phân tích và cân nhắc rủi ro rất tốt. Mình cũng từng tự ti vì “quá nhạy cảm”, nhưng coach giúp mình thấy đó là sự đồng cảm – một thế mạnh cực lớn trong các ngành nghề liên quan đến con người.
  • Vẽ ra bản đồ hành động rõ ràng: Đây là phần “ăn tiền” nhất. Từ cái đích mông lung “em muốn làm gì đó liên quan đến viết lách”, coach đã cùng mình chia nhỏ nó ra thành một kế hoạch cụ thể:
    • Tháng 1-2: Tham gia khóa học Content Marketing cơ bản. Viết 5 bài blog thực hành cho portfolio cá nhân.
    • Tháng 3-4: Nhận 2-3 dự án viết lách miễn phí hoặc giá rẻ để lấy kinh nghiệm thực tế. Tối ưu hóa hồ sơ LinkedIn.
    • Tháng 5-6: Bắt đầu ứng tuyển vào các vị trí Junior Content Creator hoặc làm freelancer.

Một kế hoạch rõ ràng như vậy khiến mọi nỗi sợ hãi mơ hồ tan biến, chỉ còn lại những việc cần làm ngay trước mắt.

Hành trình “đập đi xây lại” – Những bước đi thực tế

Từ bản kế hoạch trên giấy, mình bắt đầu hành động. Những đêm cặm cụi học bài, những ngày loay hoay viết những bài đầu tiên còn non nớt, những email gửi đi xin việc mà không có hồi âm… Hành trình đó không hề dễ dàng.

Có những lúc tiền tiết kiệm cạn dần, mình hoảng loạn và nghi ngờ chính mình. Có những lúc gia đình gọi điện hỏi han, mình chỉ dám nói dối là “con vẫn ổn”. Những lúc đó, phiên coaching hàng tuần như một chiếc phao cứu sinh. Coach không giải quyết vấn đề tài chính cho mình, nhưng chị ấy giúp mình giữ vững tinh thần, nhắc nhở mình về “lý do bắt đầu” và cùng mình ăn mừng những chiến thắng nhỏ nhất – như việc hoàn thành một bài viết tâm đắc, hay nhận được một lời khen từ người đọc.

Và rồi thành quả đầu tiên cũng đến. Mình nhận được công việc freelance đầu tiên với mức lương chỉ bằng 1/3 công việc cũ. Nhưng cái cảm giác khi hoàn thành bài viết, nhận được phản hồi tích cực từ khách hàng và cầm những đồng tiền đầu tiên do chính đam mê của mình làm ra… nó thật sự là cảm giác “sống lại”. Mình biết mình đã đi đúng đường.

Tuổi 25 không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới

Bây giờ, nhìn lại, mình thấy khủng hoảng tuổi 25 không đáng sợ như mình nghĩ. Nó chỉ là một tín hiệu vũ trụ gửi đến, rằng đã đến lúc bạn cần dừng lại, nhìn vào bên trong và can đảm chọn lại con đường phù hợp hơn với mình. Chuyển nghề, bắt đầu lại chưa bao giờ là dễ, nhưng nó hoàn toàn khả thi nếu bạn có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một người đồng hành đúng đắn.

Nếu bạn cũng đang cảm thấy lạc lối, đừng cố gắng gồng mình một mình. Đầu tư vào bản thân, vào sự phát triển tinh thần và định hướng sự nghiệp, là khoản đầu tư xứng đáng nhất bạn có thể làm.

Thay vì chỉ khuyên bạn một cách chung chung, mình muốn gợi ý một vài hành động cụ thể bạn có thể thử ngay:

  • Nghe thử podcast: Có rất nhiều kênh podcast tiếng Việt chia sẻ về chủ đề chuyển ngành, phát triển bản thân. Hãy tìm nghe để có thêm góc nhìn.
  • Theo dõi những người làm coaching uy tín: Lướt xem nội dung của họ trên mạng xã hội. Bạn sẽ học được rất nhiều từ những chia sẻ miễn phí và xem phong cách của họ có hợp với mình không.
  • Tận dụng các phiên khai vấn thử: Rất nhiều coach chuyên nghiệp có chương trình “discovery call” hay một phiên khai vấn trải nghiệm (thường miễn phí hoặc chi phí thấp). Đây là cơ hội tuyệt vời để bạn hiểu coaching là gì và xem nó có thực sự giúp được mình hay không.

Nếu bạn cũng đang ở ngã tư đường như tôi ngày ấy, hãy cho phép mình được tìm kiếm sự giúp đỡ. Biết đâu, đó chính là “lối thoát” và là người đồng hành bạn đang tìm kiếm?

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *